Làm Tình – Making Love

(English below)

Một trải nghiệm về sex mà tôi đã từng được nghe nói đến mà chưa từng nghĩ mình có thể đạt được. Một con đường đơn giản nhất mà sâu sắc nhất nhưng hiếm ai biết đến. Một trạng thái sex mà không thuộc về bản năng duy trì nòi giống, không để đạt được cực khoái hay tìm kiếm điều gì ngoài sự kết nối với chính bản thân mình và với đối tác…

…Toàn thân tôi như tê đi, cổ tử cung của tôi – nơi mà trước đây mỗi khi bị chạm phải bởi các tác động vật lý khác nhau sẽ bị co cứng lại, khó chịu và đau đớn, thì nay nơi đó mềm nhũn ra, từ từ co bóp và cảm giác như nó đang nuốt lấy, hòa làm một với đối tượng đang tương tác. Nước mắt tôi bỗng dưng trào ra, cổ tử cung co giật nhẹ không kiểm soát. Dưới lớp da của tôi như có dòng điện chạy râm ran khắp nơi. Toàn bộ cơ bắp của tôi từ trên xuống dưới bắt đầu có xu hướng co siết lại, gồng dần lên theo thói quen từ trước. Tôi hít thở sâu vài nhịp, thả lỏng mọi bộ phận lẫn tâm trí và các cơ bắt đầu giảm siết dần, dòng điện trong cơ thể vẫn tiếp tục tê tê từ mặt, gáy, ngực, hai cánh tay, bụng, chân… và như lan tỏa ra khắp không gian…

Một sự tương tác không hề có sự cọ xát, không trong tâm thế tìm kiếm, không mong chờ cơn cực khoái – một cảm giác mênh mênh mang mang trong khi luồng điện vẫn tiếp tục lâm râm dưới lớp da của tôi…

Sau gần 2 giờ đồng hồ, cái chạm nhẹ nhàng từ từ rút ra khỏi cơ thể tôi, tôi vẫn nằm đó khoảng hơn 30 phút nữa và tiếp tục cảm nhận dòng điện vẫn đang chạy toàn cơ thể mình. Một trạng thái mà không có bất cứ cơn cực khoái nào có thể so sánh được.

Thông thường khi nằm im dưới điều hòa một khoảng thời gian tương đối dài như vậy mà không có gì che phủ cơ thể thì tôi sẽ bị lạnh, nhất là trước quá trình thực hành tôi lại cảm thấy hơi đói. Vậy mà không hiểu năng lượng từ đâu ra, cơ thể tôi lúc đó nóng ran, mồ hôi không nhiều nhưng cứ ướt rịn khắp bề mặt da toàn thân…

Trước đây khi nghe cô giáo chia sẻ về trạng thái của trải nghiệm này, tôi vừa tò mò vừa nghĩ rằng chắc mình sẽ không bao giờ có được trải nghiệm tương tự. Vậy mà hôm nay tôi đã được trực tiếp trải qua cảm giác đó trong khóa học về Làm tình. Tôi thấy mình như lên được một cảnh giới khác về tình dục và không còn thấy hứng thú với sex thông thường nữa. Và điều đáng ngạc nhiên là để đạt được cảnh giới này thì cả hai đối tác hầu như không phải làm gì cả ngoài việc thực sự thả lỏng.

Trái với quan niệm của số đông, rằng học tình dục để có thêm kỹ năng mà ăn chơi. Sau khi kết thúc khóa học, tôi không còn muốn giao lưu một cách dễ dàng với các đối tác nữa. Tôi không còn phụ thuộc vào đối tác để có sự nhìn nhận đúng về bản thân mình. Tôi thấy mình không còn nhu cầu tìm kiếm chờ đợi điều gì từ các mối quan hệ mà cả 2 bên đối tác coi người kia như công cụ của mình.

Tôi đã học được rằng phim porn được tạo ra bởi đàn ông dựa trên những lầm tưởng/ ảo tưởng của họ về sex. Cũng như các nhân vật nam chính trực lý tưởng nhất lại thường được xây dựng nên bởi các tác giả nữ vậy. Tôi cũng học được rằng nơi diễn ra sex là trong cơ thể của đàn bà và vì vậy sex cần phải do đàn bà làm chủ và dẫn dắt chứ không phải một ai khác…

Tôi cũng nhận ra một cách sâu sắc những điều mình đã từng trải qua và chứng kiến, đâu mới thực sự là bản chất của vấn đề nằm dưới những vỏ bọc tưởng như đẹp đẽ, dưới những ngôn từ hoa mỹ, dưới những khái niệm/ trào lưu tưởng như văn minh tiến bộ, đại diện cho tự do… Tôi nhận ra đâu là sự trốn chạy khi con người ta không đối diện được với những thiếu thốn, ẩn ức sâu bên trong họ, đâu là sự tìm kiếm mong cầu do lòng tham và ảo tưởng của con người… và đâu mới là tình yêu và tự do đích thực…

A love making experience which I’ve heard about that I never thought I could achieve. The simplest and most profound path, but rarely known. A state of love making that doesn’t belong to the instinct of perpetuation, to achieve orgasm or to seek anything but connection with oneself and with one’s partner… 

…My whole body vibrated, my cervix – where before being touched by various physical impacts would be constricted, uncomfortable and painful, now it softens, gently contracts, I felt like it was swallowing and merging with the gentle touch. Tears welled up from my eyes, my cervix convulsing slightly uncontrollably. Under my skin, it felt like an electric current was running everywhere. Due to past habit, my entire muscles from top to toe began to stiffen up and tightened. I took a few deep breaths, relaxed every part of my body and mind, and the muscles began to release, the electric current in my body continued to vibrate from the face, neck, chest, arms, abdomen, legs… it felt expansive and spreading through space… 

An interaction with no rubbing, no seeking, no anticipation of orgasm – a feeling of immensity while the aura continued to shade under my skin… 

After nearly 2 hours, the gentle touch slowly withdrew from my body, I remained there for more than 30 minutes and continued to feel the electric current running through my whole body. A state which no orgasm can match. 

Normally, when I lie still under the air conditioner for such a long time with nothing to cover my body, I would get cold, especially before the practice I felt a bit hungry. However, from nowhere the energy came, my body was hot at that time, not much sweat but still wet all over the surface of my skin… 

Previously, when I heard the instructor shared the sensation of this state, I was both curious and thought that I would never have such an experience. Yet today I experienced that feeling firsthand in this Course on Ultimate love making. I felt like I had reached another level of love making and was no longer interested in ordinary sex. And the surprising thing is that to achieve this realm, the two partners have to do almost nothing but really let go and relax. 

Contrary to popular belief that one would learn the art of love making to gain more skills and get wasted, after finishing the course, I no longer want to interact recklessly with other people. I no longer depend on any partners to have the right perception of myself. I find myself no longer looking for a relationship in which both partners consider the other as their tool or object. 

I have learned that porn videos are created by men based on their misunderstandings/ delusions about sex. As well as the most ideal male characters are often created by female authors. And I have learned that the place where love-making takes place is in the woman’s body, therefore sex should be guided and led by women and not by anyone else…

I also deeply realize from what I’ve been through and witnessed, the true color of different problems lies under the seemingly beautiful covers, under the fancy words, under the concepts/ the trends and hypes that seem to be a progressive civilization or representing freedom… I realize what is the escape when people cannot face their deprivations, hidden deep inside them, what is the search for hopes, demanded by human greed and illusion… and what is true love and freedom…

Huyền Không Sơn Thượng

Kinh điển lưu truyền tám vạn tư
Học hành không thiếu cũng không dư
Năm nay nghĩ lại chừng quên hết
Chỉ nhớ trên đầu một chữ NHƯ.
Hòa thượng Phước Hậu

Một phen buông hết ngôn từ
Một phen buông cả chữ NHƯ trên đầu
Thong dong thực tại nhiệm màu
Niết bàn sinh tử bể dâu khác gì.
Hòa thượng Viên Minh

Mải mê giữa chốn chợ chiều
Vai đau tóc lấm đã nhiều gian truân
Ta bèn rũ áo phủi chân
Dặm không đủng đỉnh chiếc thân nhẹ hều.
_Minh Đức Triều Tâm Ảnh

Gánh mộng lên non thả gió bay
Đem thơ vào núi gởi cho mây
Thân ta sương khói phiêu bồng cõi
Biết dính vào đâu giữa chốn này?
_Minh Đức Triều Tâm Ảnh

Ra đi khắp bốn phương trời
Tìm ai mỏi gót muôn đời còn xa
Ta về gặp lại tình ta
Dấu chân viễn mộng chỉ là phù vân.
Hòa thượng Viên Minh

Thực tại & Tưởng tượng

Thực tại:
Bạn có một món ăn tươi ngon nóng hổi, trình bày tinh tế bày ngay trước mặt, việc của bạn chỉ là tranh thủ mà tận hưởng nó. Hết sức đơn giản.

Tưởng tượng:
Thay vì tận hưởng món đó với đủ các giác quan, bạn lại nhìn nó với ánh mắt ngờ vực:
– Tại sao món này lại ngon thế này? Liệu có vấn đề gì không nhỉ?
– Từ đâu mà nó lại có thể ngon thế? Thằng đầu bếp làm ra món này có đáng tin không? Lý lịch bảy đời nhà nó như thế nào?
– Thôi bỏ mẹ rồi tươi ngon thế này rồi sẽ dễ hỏng mất thôi.
– Có đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm không đây? Mình mà ăn phải khéo lại ngộ độc.
– Ngon thế này để làm gì? Để cho ai?
– Ngon thế này thì không phải dành cho mình rồi. Mình chỉ ăn được những món bình dân hơn thôi.
– Ngon thế này nhỡ có thằng khác nó ăn mất của mình thì sao?
– …

Và trí tưởng tượng đó tạo ra một nỗi sợ khủng khiếp bên trong bạn về cái món ăn trông hấp dẫn mà lại có vẻ nguy hiểm này có thể gây tổn hại đến mình. Và thế là bạn dùng dao dĩa chọc ngoáy dày xéo món ăn đó cho nó bớt ngon bớt đẹp đi để bạn đỡ sợ sự hấp dẫn của nó. Hoặc nhanh hơn thì bạn hất mịa đĩa thức ăn vào thùng rác.

Chúc mừng bạn đã được trí tưởng tượng dẫn dắt bay cao bay xa.

Càfê càfáo

Gần đây tôi có ngồi cafe với một bạn gái. Nhìn thần sắc của cô tôi biết cô đang không ổn. Thực ra tôi đã biết cô không ổn từ lâu rồi, nhưng thấy cô vẫn cố gắng chịu đựng và tự bao biện với các lý do riêng nên tôi chỉ có quan sát cho riêng mình thôi. Cô tâm sự:

– Giờ gần 40 tuổi rồi em nghĩ lại em không biết việc mình cưới chồng đẻ con có phải là điều em thực sự muốn không hay em cứ làm theo vì cả xã hội là như thế. Mình cứ làm theo như một thói quen…

– Thế em thực sự muốn gì?

– Em nhớ lại lúc em hạnh phúc nhất là những lúc em đi lang thang du lịch khắp nơi. Giờ thì lúc nào em cũng lo sợ đủ thứ, mấy đứa con còn nhỏ, em làm việc kiếm tiền online nên cũng bận tư vấn khách ngày đêm, không có lúc nào cho bản thân.

– Thế chồng em thì sao? Anh ấy có hỗ trợ không?

– Có hỗ trợ nhưng mà anh ấy cũng có thú vui riêng, như đi đá bóng buổi tối tuần mấy lần. Còn em thì 9h tối con ngủ em mới rảnh, mà giờ đó thì cũng chả biết đi đâu ở cái Hội An này. Với cả chồng em kiếm tiền gấp ba lần em mà em thì kiếm được ít hơn nên anh ấy cũng cần có những hoạt động như vậy để thư giãn…

– Nếu em lấy hệ giá trị là tiền làm thước đo thì như vậy là đúng rồi đấy. Ai kiếm nhiều tiền hơn thì người đó có quyền làm điều họ muốn, giờ nếu em cũng muốn đi đá bóng buổi tối thì có lẽ em nên làm việc nhiều gấp 4 lên để kiếm được nhiều tiền hơn chồng em. Khi đó em sẽ được làm thứ em muốn.

Cô tần ngần:

– Chị nói em mới nhận ra đúng là em đã dùng tiền để đo mọi thứ. Như chồng em anh ấy cũng biết chọn việc vui mới làm. Như công việc hiện tại cũng ra nhiều tiền mà anh ấy đang không thấy vui nên cũng sắp nghỉ rồi. Đáng lẽ ra em nên để ý cả các giá trị khác nữa như sống có ích… Đợt trước khi con ngủ xong lúc 9h tối là em lại học mấy khóa học online…

– Có ích cho ai? Cho cái gì? Đến một lúc nào đó em không còn có ích nữa thì sao? Nếu em đặt giá trị của em vào bất cứ điều gì thì đến khi không còn điều đó nữa, em sẽ còn lại gì?

Cô im lặng và đăm chiêu… Còn tôi cũng chỉ đặt vài câu hỏi vậy thôi. Tôi như nhìn thấy mình của những năm trước đây qua ánh mắt hoang mang của cô, cái thời mà tôi không đủ tỉnh táo để xác định được mình nên làm điều mình thực sự muốn hay làm điều mà người khác nói tôi nên làm. Tôi thấy để có thể biết được mình thực sự muốn gì, điều gì là quan trọng với cuộc đời mình, cô ấy sẽ cần nhiều thời gian nữa để nhận ra, hoặc có thể là không bao giờ, và không ai có thể quyết thay cô được…

Lặng lẽ

Biết nói sao cho đủ?
Khi đỉnh cao của đối thoại là Không lời
Rời bỏ những lao xao
Ta trở về với thực tại lặng lẽ
Của riêng mình.

Photo: Phan Ý Ly

Hành Trình

Một ngày đẹp trời cuối tháng 4-2021, tôi ngồi mơ màng “Ước gì kiếp sau mình làm nghề gì đó để được đứng trên sân khấu”. Vừa mới nghĩ vậy thì tâm trí tôi chợt bừng tỉnh và tự tát cho nó một phát: “Tại sao lại phải là kiếp sau mà không là kiếp này, là ngay bây giờ?”. Khi nghĩ được như vậy thì tôi đã tự tìm kiếm cơ hội cho mình và “mở hàng” là cơ hội làm việc trong dự án múa đương đại với đạo diễn quốc tế. Rồi tôi bước chân vào công việc mà ở đó tôi được làm quen giao lưu với cộng đồng làm nghệ thuật, tiếp cận thêm về văn hóa, được thực hành chung và học hỏi chuyên môn từ các bạn. Tôi cũng quay lại thực hành vẽ tranh sau bao nhiêu năm dừng cọ để làm công việc thiết kế trên máy tính. Tôi như cá gặp nước khi được gặp những nghệ sỹ với nhiều chuyên môn khác nhau – những người sống trung thực với chính họ, chỉ tập trung vào việc của mình, không mang định kiến phán xét, không bận tâm chuyện cá nhân người khác, không có vấn đề gì với sự khác biệt, với các quan điểm trái chiều, với cơ thể con người… Và đến thời điểm này – 1 năm sau khi có suy nghĩ trên – tôi vừa kết thúc suất diễn đầu tiên của vở kịch phi lý diễn tại phố cổ Hội An.

Tôi đến với sân khấu không phải để gây chú ý, không phải để nổi tiếng mà vì tôi muốn được có những trải nghiệm ngược lại với lối sống trong vỏ bọc của mình trong hơn 30 năm trước. Sân khấu là nơi tôi kiểm tra lại chính mình – nơi tôi đối diện với những nỗi sợ và rào cản của bản thân. Liệu tôi có còn sợ thể hiện mình, tôi còn những rào cản gì để hạn chế sáng tạo, điều gì khiến tôi không dám thả lỏng để hết mình…?

Tôi không được ưu đãi một cơ thể mềm dẻo phù hợp với chuyển động múa chuyên nghiệp, tôi không có kinh nghiệm diễn xuất và hóa thân vào các nhân vật khác nhau, tôi chưa trang bị đủ kiến thức để đi xa hơn trong nghệ thuật… Tôi là người biết rất rõ các hạn chế của mình và không hề né tránh nó, nhưng làm gì với những hạn chế đó và phát huy thế mạnh của mình mới là điều tôi quan tâm nhất. Cuối buổi kịch chúng tôi nhận được nhiều lời khen ngợi của khán giả, tôi rất vui vì mọi người thích những gì chúng tôi làm. Nhưng những lời phê bình về chuyên môn mới là điều tôi cần để “scan” lại bản thân.

Tôi không cần được gọi là nghệ sỹ, họa sỹ hay diễn viên kịch, diễn viên múa, … Trong lời giới thiệu về các diễn viên của vở kịch, đạo diễn Chinh Ba đã định viết về tôi là “Cô vẫn đang trên hành trình đi tìm bản dạng nghệ sỹ của mình.” Nhưng tôi không tìm kiếm điều gì cả. Tôi chỉ muốn tiếp tục học hỏi, tìm hiểu và thực hành thêm về lĩnh vực nghệ thuật chừng nào tôi còn quan tâm đến nó mà thôi.

Họ gọi món và lăn dài trên cát, sóng biển và đám cỏ lăn
1.5.2022

Anh Tèo – The Cat

(English below)

Gần đây nhà mình mới xuất hiện một anh mèo lạ. Mình đã rất ngạc nhiên vào cái ngày anh xuất hiện vì thấy anh cứ đủng đỉnh đi thẳng về phía mình, rồi dạo một vòng quanh hiên nhà, xong lại bước vào phòng ngủ như thể đây là ngôi nhà của anh vậy. Anh khác hẳn với những con mèo lạ khác mà mình từng gặp vì chúng có sự dè chừng, cảnh giác, nhiều khi là lấm lét, có lẽ bởi chúng đã gặp phải nhiều chuyện không vui trong cuộc đời. Ba mẹ con đều thích anh lắm và thống nhất đặt tên cho anh là Tèo theo như con trai mình nghĩ ra. Ông con rất sung sướng với cái tên này và bảo đến trường ai hỏi thì con sẽ kể là “Thằng Tèo nhà tôi… bla bla”.

Nếu như chó được mệnh danh là Man’s best friend thì với mình mèo phải được gọi là Man’s smartest friend. Mèo không có nhu cầu chạy theo ai và cũng không cần ai chạy theo mình. Chúng thực sự nhạy cảm và có sự tự tôn cao, ai có năng lượng bình yên tạo cảm giác an toàn thì chúng khắc tiếp cận, còn không thì miễn.

Chơi với anh Tèo xong ngẫm vui tí mà phì cười vì thấy anh giống như một người bạn đồng hành lý tưởng: đẹp trai, điềm tĩnh, từ tốn, nhạy cảm, xử sự đàng hoàng, đơn giản rõ ràng, thích là thích mà không là không. Khi ở bên cạnh nhau không ai cần phải nói câu nào mà vẫn tôn trọng và hiểu ý nhau, không phán xét, chỉ việc quan sát các hoạt động của nhau là đã đủ thấy vui. Gặp nhau thấy thích rủ ăn thì ăn, rủ ôm thì ôm, không thích thì thôi không ép nhau, không đòi hỏi gây áp lực để bắt người khác phải làm theo ý mình, ai muốn được yên đừng-làm-phiền-tôi thì để cho nhau yên… Một mối quan hệ đã vượt qua mọi nhu cầu về trao đổi ngôn ngữ, kiểm soát, vật chất, thể xác…

Đấy. Mà ngẫm thêm tí nữa thì bất cứ mối quan hệ nào cũng nên thế này chứ chả phải trai gái gì, chứ không thì mất thời gian quá. Nhỉ.

Recently, there was a strange cat in my house. I was surprised the day he appeared because he kept walking straight towards me, then walking around the porch, then entering the bedroom as if this is his house. He is different from other strange cats that I have ever met because they are cautious, alert, sometimes sneaky, perhaps because they have encountered unhappy things in life. Me and my kids liked him very much and agreed to name him Teo as my son thought up. My son was very happy with this name and told me to go to school who asked if I would say “My own Teo is… bla bla”.

If the dog is called Man’s best friend, to me, the cat must be called Man’s smartest friend. Cats do not need to run after anyone and do not need anyone to follow them. They are really sensitive and have high self-esteem, they will approach anyone who has a peaceful energy that creates a sense of security, otherwise they will run.

After playing with Mr. Teo, I thought about him and laughed because he was like an ideal companion: handsome, calm, gentle, sensitive, well-behaved, simple minded and clear about what he likes or not. When being together, no one needs to say a word but still respect and understand each other, without judgment, just observing each other’s activities is enough to be happy. When we met, if we like to eat, then eat, want to hug, then hug, if we don’t like, no one force the other, no pressure on each other to do what you want, who wants to be alone please-do-not-disturb, then leave each other alone… A relationship that transcends all needs for exchange of language, control, material, sex…

But if you think about it a little more, any relationship should be like this, not just about men & women, otherwise it is waste of our time. Right?

Ham vui

Bản tính ta vốn ham vui, thích tò mò cưỡi ngựa xem hoa thử mỗi thứ một chút, mà lại cứ phải rón ra rón rén, thì đời cho ta biết thế nào là rón rén.

Sau khi hứng đủ gạch đá búa rìu, ta quyết ham vui cho trọn vẹn, thì đời lại cho ta vui tới bến, còn đặt ta vào chỗ được trả tiền để mà vui. Đi làm vui hơn đi chơi, lại vẫn cưỡi ngựa xem hoa biết được thêm đủ trò mới mẻ, quên bẵng mất là đang đi làm cho đến khi nhận lương 💸

Chân Lý – The Ultimate Truth

(English below)

Tôi có một thói quen, khi nhìn một đối tượng nào đó để cân nhắc về tỷ lệ thẩm mỹ, tôi thường lùi lại một chút, nheo mắt lại một chút. Thói quen này được hình thành từ hồi còn đi học vẽ, tôi được dạy rằng khi nheo mắt lại thì hình ảnh sẽ mờ đi, lúc đó yếu tố nào mạnh nhất về mặt thị giác sẽ nổi lên rõ nhất, giúp cho việc sắp xếp bố cục được dễ dàng hơn, và việc lùi ra xa sẽ giúp mình nhìn được toàn bộ tổng thể của đối tượng được vẽ. Từ đó mình sẽ thấy được điều gì bất hợp lý trong toàn cảnh của bức vẽ. Nếu chỉ chăm chăm tập trung nhìn vào tiểu tiết thì khả năng cao khi hoàn thiện tác phẩm sẽ có sự bất cân đối về bố cục, tỷ lệ… trừ khi đó là do chủ ý. Đấy cũng là lý do khi vẽ thì việc trước tiên nên làm là cần phải phác thảo qua về bố cục tổng thể, dựng lên trước cái khung cho tác phẩm như xây nền móng và dựng khung nhà vậy.
Tôi đã từng cười một vài người bạn cùng lớp, khi bạn tập trung vẽ chi tiết mà sau đó nhìn lại, người mẫu lại mọc ra thành 6 ngón chân/ ngón tay. Ấy vậy mà chỉ một thời gian sau chính tôi cũng đã mắc phải lỗi này. Nguyên do cũng là vì quá chú tâm vào chi tiết mà bỏ quên việc nhìn lại tổng thể của đối tượng.
Chuyện nhân tình thế thái cũng vậy thôi. Nếu ai ai cũng chỉ chăm chú vào tiểu tiết mà không biết đường lùi ra xa mà xem lại bức tranh tổng thể của vấn đề, thì con người ta sẽ mãi vướng mắc vào cái niềm tin do chính mình dựng nên. Sự việc là thế nào nó hiển hiện ngay đó, mà khéo có khi lại bị suy diễn để mọc ra thêm vài “ngón chân ngón tay”. Và một khi tin vào cái gì thì họ sẽ cho rằng đó chính là chân lý, họ tin cái gì thì cái đó là Đúng, còn khác đi thì chắc chắn là Sai. Tất cả chỉ như những ông thầy bói mù xem voi, mỗi ông sờ soạng một bộ phận và khẳng định con voi chính xác như cái niềm tin của mình.
Khi có niềm tin nào đó rồi, người “bệnh” nhẹ thì may ra còn biết đường tôn trọng niềm tin khác của người khác. “Bệnh” đỡ nhẹ hơn chút chút thì tìm cách thuyết phục người khác tin theo niềm tin của mình. “Bệnh” nặng hơn, không thuyết phục được nhau bằng lời nói, thì có thể dùng vũ lực ai-cho-mày-không-tin-theo-tao, và rồi có thể dẫn đến kết quả gì gì nữa thì chưa biết…

Liệu có mấy ai nhận ra được rằng, Chân Lý cũng chỉ là cái lý có chân?

I have a habit, when looking at an object to consider aesthetic proportions, I often step back a little, narrowing my eyes a little. This habit was formed when I was studying to draw at university, I was taught that when I squint my eyes, the image will fade, then the strongest visual elements will emerge most clearly, helping to arrange the layout more easily, and stepping back would help me see the overall of the object being drawn. From there, I might see something unreasonable in the whole picture. If you only focus on looking at the details, there is a high chance that when finishing the work, there will be an imbalance in layout, proportions… unless it is intentional. That is also the reason why when you draw, the first thing you should do is to sketch out the overall layout, set up a frame for the work like building a foundation and framing a house.
I used to laugh at some of my classmates, when they focused on details of the sketches from the beginning and then looking back, the models had grown into 6 toes/ fingers. However, after a while, I also made this mistake. The reason was the same, we paid too much attention to details that we forgot to look at the whole drawing.
It is the same with perception. If everyone only focuses on the details but does not know how to step back and see the overview of the issue, they will forever be entangled in the belief they have built. Everythings exists like it is, but the illusion or assumption of the mind can deduce a few more “fingers” or “toes”. And once they believe in something, they will think that it is the truth, what they believe is True, otherwise it is definitely False. All are just like blind men touching the elephant, each one touched only a part and affirming that the elephant is exactly as his belief.
When someone is “infected” a certain belief, the “sick” person may be able to know how to respect other people’s beliefs. The “sicker” one will try to convince others to believe in his belief. And the more serious one, if he can’t convince the others with words, he may use force how-dare-you-not-follow-me, and then what can lead to other results is unknown…

How many people realize that Ultimate Truth is just a combination of the two words “Ultimate” and “Truth”?