Không cần biết

Không cần biết nhà bạn ở đâu bố bạn làm gì.
Không cần biết bạn có bằng cấp gì, làm chỗ nào, chức vụ cao hay thấp.
Không cần biết bạn có bao tiền.
Không cần biết bạn theo môn phái nào, ngày ngồi thiền bao nhiêu giờ.
Không cần biết bạn ăn chay hay mặn, có thực dưỡng có đề tôx không.
Không cần biết…

Chỉ cần biết nhân sinh quan của bạn có đúng với thực tại hiện tiền không, hay chứa đầy giả định, suy diễn, tưởng tượng.
Thế là đủ.

Mò kim đáy bể

The Wish

“Be careful what you wish for, it might come true.”

Work from home

Hãy cẩn thận với điều ước của bạn kẻo nó sẽ thành hiện thực đấy.

Một người từng ước được ở nhà view sông cho hay.

Tell me about your dreams

(English below)

“Không có cấp độ giác ngộ, nhưng có các cấp độ của sự mơ mộng, và mọi cấp độ đều có lớp ràng buộc riêng:

• Ở cấp độ bên ngoài của giấc mơ, bạn là một người bên trong một cơ thể, nhìn ra ngoài cơ thể vào thế giới vật chất xung quanh và liên hệ với những người khác. Bạn là nô lệ của xã hội.

• Ở mức độ sâu hơn của giấc mơ, bạn là một linh hồn chiếm giữ cơ thể và bạn liên hệ với những linh hồn khác theo các mức rung động năng lượng khác nhau. Bạn là nô lệ của năng lượng cảm xúc của bạn.

• Ở một mức độ sâu sắc hơn của giấc mơ, bạn là Ý thức / Tâm thức/ Thượng đế, một thực thể của lòng từ bi thuần khiết và tình yêu vô điều kiện, bạn là tất cả và là mọi người, là hình thức sâu sắc nhất của tình yêu. Bạn là nô lệ của tình yêu.

• Ở tầng sâu nhất của giấc mơ, bạn là Đại ngã, là Brahman, tổng thể của tất cả sự tồn tại, vượt ngoài mọi biểu hiện, bạn thực sự không là gì cả, vĩnh cửu, hình thức bình an sâu sắc nhất. Bạn là nô lệ của cái chết.

• Khi tất cả những giấc mơ chấm dứt, bạn chỉ là một con người đang sống, ăn, ngủ, đi ị, và không tưởng tượng những điều không có ở đó. Bây giờ bạn đang tự do.

Mỗi cấp độ của giấc mơ đều có niềm vui và vẻ đẹp riêng, và rất ít người đi hết con đường, bởi vì mỗi cấp độ được bao phủ bởi lớp đau khổ riêng.

Khi bạn mơ về các lớp bên ngoài, thì các lớp bên trong cũng ở đó, chúng chỉ nằm trong vô thức của bạn. Khi bạn đi từ các lớp bên ngoài về phía trung tâm, giấc mơ ngày càng trở nên vi tế hơn, bạn dần dần trở nên tự do hơn. 

Hầu hết với những người đã tỉnh thức, họ tỉnh từ một mức độ mơ này sang một mức độ mơ sâu hơn. Vì vậy, giấc mơ của họ trở nên sáng suốt hơn một chút. Nhưng tất cả vẫn chỉ là mơ.

Sự giác ngộ là sự thức tỉnh hoàn toàn khỏi giấc mơ của bạn. Đó là khi tất cả những giấc mơ chấm dứt và tâm trí không còn mơ nữa.”

_nhula.net_

“There are no levels of enlightenment, but there are levels of dreaming, and every level has its own layer of bondage, which you progressively shed as you move towards the center:

• On the outer level of dreaming, you are a person in the body, looking outside of the body into the physical world and relating to other persons. You are a slave of society.

• On a deeper level of dreaming, you are a soul occupying the body and you relate to other souls on an energetic level. You are a slave of your emotional energy.

• On a deeper still level of dreaming, you are consciousness/God, a being of pure compassion and unconditional love, you are everything and everyone, the deepest form of love. You are a slave of love.

• On the deepest level of dreaming, you are Brahman, the totality of all existence, infinity beyond manifest, you are truly nothing, eternity, the deepest form of peace. You are a slave of death.

• When all dreaming ceases, you are just a hairless monkey walking on a ball of rock, eating, pooping, living and not imagining things that are not there. You are now free.

Each level of the dream has its own amount of fun and beauty, and very few people go all the way, because each level is covered by its own layer of suffering. Embodiment of unconditional love is extremely fun and very rewarding. Being mentally dead while your body is alive is very peaceful, very restful, very blissful, that’s Buddhahood.

When you’re dreaming on the outer layers, the inner layers are there, too, they’re just in your unconscious. As you go from the outer layers towards the center, the dreaming becomes more and more subtle, you become progressively more free.

The last level, the Brahmanic level, is the most subtle. It’s almost no dreaming at all.Most people who are awake have awakened from one level of dreaming into a deeper level of dreaming. So their dreaming became a little bit more lucid. “It’s all a dream” as they say.

Enlightenment is not awakening into your dream, it is awakening from your dream, entirely. It’s when all dreaming ceases and the mind doesn’t dream anymore.”

_Artem Boytsov_

Thành tích

Đã 10 tháng kể từ ngày khởi đầu của những điều mới mẻ, định làm một bài tổng kết dài như sớ những gì ta đã làm được trong khoảng thời gian này. Vậy mà khi bắt đầu cất bút thì bỗng mọi thứ trở nên quá đỗi hiển nhiên, bình thường như cân đường hộp sữa. Ta nhận ra những “thành tích” này là điều đương nhiên có thể đạt được một cách dễ dàng của một nhân vật được gọi là Con người, không còn có gì đặc biệt hay quan trọng cả.
Để có được ngày hôm nay, ta đã phải đi mất một quãng đường dài và lãng phí quá nhiều thời gian của chính mình. Ta xin hoàn toàn chịu trách nhiệm về sự lãng phí này.
Đến giờ thì ta đã quá rõ ràng về việc nên dành thời gian của mình cho ai, cho điều gì, cứ thế mà tiếp tục thôi.

Dead or alive

When my daughter was 6 years old, she asked me: “Mom, why does everyone in this world draw dead crabs and shrimps? Only the dead ones are red, if they are alive, they are gray.”
I googled about it and the result was:

So in my latest work, lobster and crab don’t look as tatsty as the red ones, but they’re alive.

Virtual Performance

(English below)

Bạn Hương sẽ góp một chân trong dự án múa đương đại của đạo diễn Arthur Kuggeleyn, Làm Ơn Cho Tôi Một Bữa Sáng Thanh Bình, do CAB Hoian sản xuất. Theo lịch trình dự kiến ban đầu thì giờ này có lẽ cả nhóm đã lưu diễn xong xuôi tại Hà Nội, Hội An và TP.HCM. Nhưng vì tình hình dịch bệnh mà dự án đã phải chuyển hướng sang một hình thức mới mà chưa ai trong nhóm có kinh nghiệm và gặp rất nhiều trở ngại: cùng nhau tập luyện và trình diễn trên Zoom trong suốt một tháng liên tục với chất lượng internet vô cùng bất ổn, mỗi cá nhân phải tự set up không gian riêng tại nơi mình sống để làm sân khấu.

Giai đoạn 1 của dự án sẽ được công chiếu lúc 8h tối ngày 15.9.2021. Khán giả có thể tuỳ chọn một trong các kênh sau:

FACEBOOK: https://fb.me/e/2HWCFUnhn
YOUTUBE: https://youtu.be/kTG8mkrt1SI
ZOOM (artists talk): https://zoom.us/j/94797901927

PLEASE GIVE ME A PEACEFUL BREAKFAST

is a collaborative project between CAB Hoian and Dutch choreographer Arthur Kuggeleyn. The contemporary dance work introduces the process of in-time improvising with the lockdown situation in Vietnam during August.

It is worth noting that all the director and 8 dancers have to work, practice, and record on the zoom platform. The project is a coping, an improvisational attitude to the concept of reality, an evocative experience that forces the participating artists to reframe the future of theater and dance.

8pm Sept 15th, 2021, CAB Hoian will host a premiere of the dance theater project. Audiences can choose one of the following channels:

FACEBOOK: https://fb.me/e/2HWCFUnhn
YOUTUBE: https://youtu.be/kTG8mkrt1SI
ZOOM (artists talk): https://zoom.us/j/94797901927

Production House: CAB Hoian – Vietnam
Director/Choreographer: Arthur Kuggeleyn (Netherlands)
Assistant Choreographer: Oanh Nguyen
Poetry: Chinh Ba
Casts: Chinh Ba, Huong, Oanh Nguyen (Bella), Nhi Luong, Quang Anh, Hoang Anh, Tran Kieu, Oceane E.R.
Music: Christian Meyer
Editor: Trile Media
Costume: Avana Vietnam
Production Assistant: Ngoc Ha-Vy, Bao Han, Cao Thai Son
Media Supporter: Goethe Institut
Funded by The International Relief Fund 2021 of The Federal Embassy of Germany, Goeth-Institut and orther partners.