Anh Tèo

Gần đây nhà mình mới xuất hiện một anh mèo, mình đã rất ngạc nhiên vào cái ngày anh xuất hiện vì thấy anh cứ đủng đỉnh đi thẳng về phía mình, rồi dạo một vòng quanh hiên nhà, xong lại bước vào phòng ngủ như thể đây là ngôi nhà của anh vậy. Anh khác hẳn với những con mèo lạ khác mà mình từng gặp vì chúng có sự dè chừng, cảnh giác, nhiều khi là lấm lét, có lẽ bởi chúng đã gặp phải nhiều chuyện không vui trong cuộc đời. Ba mẹ con đều thích anh lắm và thống nhất đặt tên cho anh là Tèo theo như con trai mình nghĩ ra. Ông con rất sung sướng với cái tên này và bảo đến trường ai hỏi thì con sẽ kể là “Thằng Tèo nhà tôi… bla bla”.

Nếu như chó được mệnh danh là Man’s best friend thì với mình mèo phải được gọi là Man’s smartest friend. Mèo không có nhu cầu chạy theo ai và cũng không cần ai chạy theo mình. Chúng thực sự nhạy cảm và có sự tự tôn cao, ai có năng lượng bình yên tạo cảm giác an toàn thì chúng khắc tiếp cận, còn không thì miễn.

Chơi với anh Tèo xong ngẫm vui tí mà phì cười vì thấy anh giống như một người bạn trai lý tưởng: đẹp trai, điềm tĩnh, từ tốn, nhạy cảm, xử sự đàng hoàng, đơn giản rõ ràng, thích là thích mà không là không. Khi ở bên cạnh nhau không ai cần phải nói câu nào mà vẫn tôn trọng và hiểu ý nhau, không phán xét, chỉ việc quan sát các hoạt động của nhau là đã đủ thấy vui. Gặp nhau thấy thích rủ ăn thì ăn, rủ ôm thì ôm, không thích thì thôi không ép nhau, không đòi hỏi gây áp lực để bắt người khác phải làm theo ý mình, ai muốn được yên đừng-làm-phiền-tôi thì để cho nhau yên… Một mối quan hệ đã vượt qua mọi nhu cầu về trao đổi ngôn ngữ, kiểm soát, vật chất, thể xác…

Đấy. Mà ngẫm thêm tí nữa thì bất cứ mối quan hệ nào cũng nên thế này chứ chả phải trai gái gì, chứ không thì mất thời gian quá. Nhỉ.

Ham vui

Bản tính ta vốn ham vui, thích tò mò cưỡi ngựa xem hoa thử mỗi thứ một chút, mà lại cứ phải rón ra rón rén, thì đời cho ta biết thế nào là rón rén.

Sau khi hứng đủ gạch đá búa rìu, ta quyết ham vui cho trọn vẹn, thì đời lại cho ta vui tới bến, còn đặt ta vào chỗ được trả tiền để mà vui. Đi làm vui hơn đi chơi, lại vẫn cưỡi ngựa xem hoa biết được thêm đủ trò mới mẻ, quên bẵng mất là đang đi làm cho đến khi nhận lương 💸

Hết năm

Sau khi chụp được 7749 tấm ảnh ngay ngắn xinh xắn, thì cuối cùng những kiểu ưng ý nhất đều lại là từ screenshot của video chuyển động ngẫu hứng được quay cuối buổi sau khi đã chán chụp hình.

Chân Lý

Tôi có một thói quen, khi nhìn một đối tượng nào đó để cân nhắc về tỷ lệ thẩm mỹ, tôi thường lùi lại một chút, nheo mắt lại một chút. Thói quen này được hình thành từ hồi còn đi học vẽ, tôi được dạy rằng khi nheo mắt lại thì hình ảnh sẽ mờ đi, lúc đó yếu tố nào mạnh nhất về mặt thị giác sẽ nổi lên rõ nhất, giúp cho việc xác định bố cục được rõ ràng hơn, và việc lùi ra xa sẽ giúp mình nhìn được toàn bộ tổng thể của đối tượng được vẽ. Từ đó mình sẽ thấy được điều gì bất hợp lý trong toàn cảnh của bức vẽ. Nếu chỉ chăm chăm tập trung nhìn vào tiểu tiết thì khả năng cao khi hoàn thiện tác phẩm sẽ có sự bất cân đối về bố cục, tỷ lệ… trừ khi đó là do chủ ý. Đấy cũng là lý do khi vẽ thì việc trước tiên nên làm là cần phải phác thảo qua về bố cục tổng thể, dựng lên trước cái khung cho tác phẩm như xây nền móng và dựng khung nhà vậy.
Tôi đã từng cười một vài người bạn cùng lớp, khi bạn tập trung vẽ mà sau đó nhìn lại, người mẫu lại mọc ra thành 6 ngón chân/ ngón tay. Ấy vậy mà chỉ một thời gian sau chính tôi cũng đã mắc phải lỗi này. Nguyên do cũng là vì quá chú tâm vào chi tiết mà bỏ quên việc nhìn lại tổng thể của đối tượng.
Chuyện nhân tình thế thái cũng vậy thôi. Nếu ai ai cũng chỉ chăm chú vào tiểu tiết mà không biết đường lùi ra xa mà xem lại bức tranh tổng thể của vấn đề, thì con người ta sẽ mãi vướng mắc vào cái niềm tin do chính mình dựng nên. Sự việc là thế nào nó hiển hiện ngay đó, mà khéo có khi lại bị suy diễn để mọc ra thêm vài “ngón chân ngón tay”. Và một khi tin vào cái gì thì họ sẽ cho rằng đó chính là chân lý, họ tin cái gì thì cái đó là Đúng, còn khác đi thì chắc chắn là Sai. Tất cả chỉ như những ông thầy bói mù xem voi, mỗi ông sờ soạng một bộ phận và khẳng định con voi chính xác như cái niềm tin của mình.
Khi có niềm tin nào đó rồi, người “bệnh” nhẹ thì may ra còn biết đường tôn trọng niềm tin khác của người khác. “Bệnh” đỡ nhẹ hơn chút chút thì tìm cách thuyết phục người khác tin theo niềm tin của mình. “Bệnh” nặng hơn, không thuyết phục được nhau bằng lời nói, thì có thể dùng vũ lực ai-cho-mày-không-tin-theo-tao, và rồi có thể dẫn đến kết quả gì gì nữa thì chưa biết…


Liệu có mấy ai nhận ra được rằng, Chân Lý cũng chỉ là cái lý có chân?

Touch me

Sound installation combined with movement – When your bodies make sounds.

Sắp đặt âm thanh bởi Chinh Ba và Ned Nethercott – Hữu âm hoá những cú chạm giữa người với người, giữa người và đồ vật.

Thác bản

Chia sẻ của diễn giả Ngô Đức Chí về chương trình Điền dã và thực hành làm thác bản – thực hiện bởi CAB Read, bạn Hương phụ trách sản xuất:

“Thác bản là một kỹ thuật sao rập minh văn có lịch sử lâu đời và được sử dụng phổ biến ở các nước đồng văn (Trung Quốc, Nhật Bản, Việt Nam, Hàn Quốc, Triều Tiên). Ngoài mục đích lưu trữ nội dung trên minh văn sang một chất liệu khác, đó là giấy, nó còn có một số ứng dụng trong các lĩnh vực như: thư họa – lấy văn tự và hoa văn để lâm mô (một dạng sao chép), hay các ứng dụng trong mỹ thuật đương đại…

Ở Việt Nam, công việc này được người Pháp quan tâm và thực hiện khá sớm, mà kết quả của nó là ấn phẩm đồ sộ “Tổng tập thác bản văn khắc Hán Nôm”, công việc này sau này được nhiều tổ chức và cá nhân tiếp tục thực hiện cho đến ngày nay. Thực tế chúng tôi biết rằng, trên thực địa nhiều bi ký đã mất, hoặc xuống cấp không thể hoặc gây nhiều khó khăn cho việc tiếp cận nội dung, mà lý do chính đa phần là do các cá nhân và tổ chức sở hữu văn khắc không ý thức được giá trị cũng như ý nghĩa của công việc bảo tồn. Và thực tế này vẫn còn tiếp diễn trong tương lai… Đó cũng là lý do chính thôi thúc chúng tôi thực hiện chuyên đề về Thác bản, với mong muốn mang đến cho độc giả cái nhìn tổng quát nhất về loại hình văn vật đặc biệt này, và các kỹ thuật cơ bản của việc rập văn bia.”

Diễn giả Ngô Đức Chí hướng dẫn thực hành làm Thác bản và biểu thị các điểm cơ bản như sắc độ, tương phản, cách kiểm soát mực…

Thác bản đầu tiên với sự thực hành chung của các học viên, và sản phẩm cuối cùng không phải là mục đích chính của buổi thực hành.

Thursday

‘Movement Choir is not dance but creative processes and movement exploration. A movement choir’s main goal is for participants to touch and enhance their inner being. Focusing on the simplicity and beauty of the movement, as well as connecting with oneself and others…”

“Movement Choir không phải là múa mà là những quá trình sáng tạo và khám phá chuyển động. Chuyển động đó mang tính nhóm và tự do của nhóm nhưng vẫn giữ được cái riêng của cá nhân. Movement Choir sử dụng cho tất cả những người chuyên nghiệp, bán chuyên, không chuyên, các ca đoàn…”

Buổi tập nào cũng phải đổ mồ hôi và có niềm vui riêng. Mà hôm nào có ảnh đẹp là phải post lên đây để lưu lại.

Movement choir

Chúng tôi đã thống nhất với nhau là sẽ tổ chức Movement Choir – Nhóm thực hành chuyển động – đều đặn 2 buổi/ tuần tại CAB. Dù có thêm ai đăng ký tham gia hay không thì chúng tôi sẽ vẫn cùng nhau tập tành để duy trì hoạt động cho studio và thỏa mãn nhu cầu của mỗi người về chuyển động.

Cá nhân tôi thì luôn thấy tư duy của mình được “khôn” lên sau bất cứ buổi tập nào liên quan đến chuyển động cơ thể.